Làm đẹp, Xã hội

Chụp kỷ yếu của lớp cấp 3 tại cầu Thê Húc khiến nhiều người sững sờ khi xem

–           Nghe nói anh ta giỏi lắm, – Tiết Hạnh nói tiếp. – Giỏi chuyên môn, giỏi cả nịnh trên, nạt dưới, nếu không xảy ra cái vụ xì căng đan với cô y tá cùng phòng thì đã đi nước ngoài học phó tiến sĩ rồi!

Cao Phương đưa chiếc khăn tay Chụp ảnh sự kiện  lên thái dương lau mồ hôi rồi cứ để luôn tư thế tay như vậy. Tiết Hanh đâu biết rằng chị muốn dùng chiếc khăn ấy bịt tai lại để khỏi phải nghe cô nói tiếp. Rất may là bác xích lô đã kịp đưa chị về tới nhà. Chị trả tiền xe rồi đưa luôn tờ phiếu nhờ Tiết Hạnh đi mua

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình chụp ảnh ăn hỏi có nền nếp, bố là cán bộ của phòng giáo dục quận, mẹ là giáo viên cấp một, Cao Phương đã được thừa hường sự chăm sóc, dạy dỗ chu đáo của song thân ngay từ khi còn trứng nước, Nhưng bố, mẹ chị đã không may mắn phải nằm xuống trong mội trận ném bom của giặc Mỹ vào ngoại vi Hà Nội, bỏ chị bơ vợ giữa năm cuối cùng trên ghế nhà trường. Chị đã đi qua

thời khủng khiếp ấy khác nào người đàn bà yếu đuối, đơn độc giữa đêm tha ma. Là một nữ sinh nhan sắc có hạng, bao trang nam nhi, trai trẻ phải liêu xiêu, rong ruổi, nhưng Cao Phương chỉ biết yêu và đón nhận nụ hôn nóng nổi của giới mày râu có một lần, sau đó chị thanh thảnh bước vào cuộc sống vợ chồng và nghĩ một chiều rằng chị sẽ vui vẻ gánh trên vai nghĩa vụ làm một cô giáo, làm vợ và làm mẹ cho đến trọn đời! Người tình đầu tiên và cũng là người bạn đời của chị, khổng ai khác, chính là Trương Văn. Bạn đồng môn chụp ảnh đám cưới  với chị. Mồ côi cả cha lẫn mẹ từ nhỏ, được người chú nuôi cho ăn học, lại lăn lộn nhiều ở một vùng rừng quê phía Bắc, Văn bước vào trường đại học như một tráng sĩ từ rừng xanh trở về và đã dừng lại trên trang sách của Cao Phương tự khi nào chính chị cũng không hay biết nữa. Văn không có được khuôn mặt đẹp như nhiều chàng trai Hà Nội, nhưng anh có những tính cách mạnh mẽ của giới tính và điều này thì chỉ có chị mới cảm nhận rõ. Biết bao nhiêu chàng đã phải tốn hàng tá giấy mực làm thơ, viết văn, có khi để rơi cả lệ, cầu xin tình yêu ở chị. Văn đâu cần lắm lời! Anh đến với chị một cách lăng lẽ, không cần điểm xuyết trang phục và hoa mỹ ngôn từ. Đấy là điểm mà hai người đã gặp nhau và dành hết cho nhau, người đòi làm sao hiểu được

Leave a Comment